Kèo Rung bóng đá hả? Nghe thì có vẻ hấp dẫn, cứ thấy bóng lăn là có kèo, có tiền. Mà thật ra, đâu có dễ ăn vậy đâu mấy ông. Tui cũng từng là một thằng lính mới, cứ thấy kèo nào nháy nháy là nhảy vô, rồi tiền cứ thế mà đội nón ra đi.
Hồi đó, tui cứ nghĩ Kèo Rung là cứ dựa vào trực giác, thấy đội nào đang hăng hái ghi bàn là bụp Tài, thấy đội nào đá cầm chừng là bụp Xỉu. Cứ thế, trận nào cũng thử, trận nào cũng nạp tiền. Tiền lương thì ít ỏi mà cứ dồn hết vào mấy cái kèo rung đó. Thua thì cay cú, muốn gỡ lại, lại nạp thêm. Cứ một vòng luẩn quẩn như vậy đó, y chang cái kiểu mấy ông chơi game thua cứ muốn chơi thêm vậy.
Thật ra, cái chuyện tui bắt đầu mày mò mấy cái kèo rung này cũng có lý do của nó. Hồi đó, gia đình tui cũng gặp chút chuyện khó khăn. Vợ tui mới sinh em bé, mọi khoản chi tiêu cứ đổ dồn về một mình tui gánh vác. Lương ba cọc ba đồng thì làm sao mà đủ. Tối nào cũng vắt tay lên trán mà suy nghĩ, tiền đâu mà lo cho con, tiền đâu mà trả tiền nhà, tiền sữa. Áp lực nó đè nặng lên vai, đôi khi muốn buông xuôi luôn.
Thấy mấy thằng bạn ngồi quán cà phê cứ rỉ tai nhau chuyện kiếm tiền từ bóng bánh, tui cũng tò mò. Ban đầu là chỉ xem cho vui, rồi nghe chúng nó hô hào, thấy thắng được vài trăm ngàn là sướng rơn. Tui nghĩ bụng, ồ, đây rồi, cái phao cứu sinh của mình đây rồi. Thế là cũng tập tành theo. Nhưng đời đâu như là mơ, đâu phải ai cũng có “tay” để mà kiếm tiền dễ dàng như vậy đâu.
Mấy lần đầu, tui thắng được chút ít, thế là càng hăng. Tui bắt đầu nghĩ mình có “máu đỏ đen”, mình có thể làm giàu từ cái này. Nhưng rồi, cứ thắng một hai kèo, lại thua liền năm bảy kèo. Số tiền thua cứ ngày một nhiều lên, mà tiền trong túi thì cứ vơi dần. Vợ tui bắt đầu nghi ngờ, rồi hỏi tiền đi đâu hết. Tui thì cứ lấm la lấm lét giấu giếm, nói dối đủ kiểu. Cứ thế, vừa lo tiền, vừa lo giấu vợ, áp lực càng nhân đôi.

Có một đêm, tui thua một trận banh mà tui đặt hết số tiền cuối cùng. Lúc đó là khoảng hai, ba giờ sáng gì đó, tui ngồi nhìn màn hình điện thoại mà nước mắt cứ chảy ra. Thật sự tuyệt vọng lắm, cảm giác như cả thế giới sụp đổ vậy. Tui nghĩ, thôi rồi, cái đường này không phải dành cho mình rồi. Nhưng rồi, chợt lóe lên một suy nghĩ: tại sao mình cứ thua hoài, còn mấy thằng bạn thì vẫn có thể kiếm được? Phải chăng mình đang làm sai cái gì đó?
Từ cái đêm hôm đó, tui quyết định không đánh bừa nữa. Tui bắt đầu thay đổi suy nghĩ, không xem bóng đá như một trò đỏ đen nữa, mà xem nó như một môn khoa học, cần phải nghiên cứu, cần phải có chiến lược. Tui bắt đầu ngồi lì trước màn hình, không phải để đặt cược, mà là để quan sát.
Tui bắt đầu ghi chép lại:
- Đội nào đá sân nhà, đội nào đá sân khách.
- Đội hình ra sân có gì đặc biệt, có cầu thủ trụ cột nào bị chấn thương hay không.
- Phong độ gần đây của hai đội.
- Lối chơi của từng đội: phòng ngự hay tấn công, đá pressing hay tiki-taka.
- Đặc biệt là những yếu tố phát sinh trong trận: thẻ đỏ, thẻ vàng, thay người, VAR, hay thậm chí là thời tiết.
Tui cũng bắt đầu để ý đến những thời điểm quan trọng trong trận đấu. Ví dụ như:
- Đầu hiệp 1 và đầu hiệp 2: Đây là lúc hai đội thường thăm dò nhau, hoặc dồn tổng lực tấn công để tìm bàn thắng sớm.
- Sau khi có bàn thắng: Kèo sẽ thay đổi cực kỳ nhanh chóng. Một bàn thắng có thể lật ngược mọi thứ, đội bị dẫn bàn sẽ dồn lên, đội dẫn bàn sẽ cố gắng giữ vững hoặc phản công.
- Những phút cuối trận: Thời điểm vàng để Kèo Rung. Đội nào bị dẫn bàn sẽ đá như điên để gỡ hòa.
Tui còn học được cách kiềm chế cảm xúc. Không phải lúc nào kèo cũng “thơm”. Có những trận đấu, nhìn qua nhìn lại, chẳng có kèo nào thực sự ngon ăn, thế là thôi, tui tắt máy đi ngủ. Không cố đấm ăn xôi. Rồi tui đặt ra quy tắc cho mình: mỗi ngày chỉ đặt tối đa bao nhiêu tiền, thua đến mức đó là dừng, thắng đến mức đó cũng dừng. Không ham hố.
Tui còn tìm hiểu về các loại kèo phụ trong Kèo Rung nữa, không chỉ dừng lại ở Tài Xỉu hay Kèo Chấp. Có những kèo góc, kèo thẻ cũng rất hay nếu biết cách phân tích. Tui tập trung vào những giải đấu mình quen thuộc, những đội bóng mình hiểu rõ lối chơi. Không đặt cược tràn lan.
Cứ thế, từng chút một, tui bắt đầu gỡ lại được những gì đã mất. Không phải gỡ một lúc, mà là gỡ dần dần, đều đặn. Nó không còn là cái “phao cứu sinh” nữa, mà nó trở thành một cái khoản thu nhập thêm, giúp tui trang trải một phần nào đó cho gia đình. Tui vẫn không nói cho vợ biết là tui vẫn chơi, nhưng ít ra, tui không còn phải nói dối về tiền bạc nữa, và áp lực cũng giảm đi rất nhiều.
Thành công của Kèo Rung không phải là ở việc “biết trước” kết quả, mà là ở việc phân tích thật kỹ lưỡng, quan sát thật tinh tế và đặc biệt là kiên nhẫn, kỷ luật. Đừng bao giờ nghĩ nó là một kênh làm giàu nhanh chóng, mà hãy xem nó như một cuộc đầu tư nhỏ, cần có kiến thức và chiến lược rõ ràng. Không thì cứ mãi là thằng lính mới, tiền cứ đi không trở lại mà thôi.