Kèo Chấp 3 Chiều Trong Bóng Đá: Hướng dẫn chi tiết

Kèo Chấp 3 Chiều Trong Bóng Đá: Hướng dẫn chi tiết

Nhớ lại ngày trước, tôi cứ cắm mặt vào mấy cái kèo chấp châu Á thông thường, nào là chấp nửa trái, chấp một trái, rồi chấp một trái rưỡi. Cứ nghĩ mình hiểu rõ lắm rồi, phân tích đủ đường, ai dè vẫn cứ thua lỗ đều đều. Có trận thắng thì mừng hụt, trận thua thì tức anh ách, mà nhìn lại thì thấy mình đánh theo cảm tính nhiều quá, thiếu cái gì đó bài bản.

Một dạo, đi cà phê với mấy ông bạn già mê bóng đá, nghe lỏm được tụi nó bàn về cái “kèo chấp 3 chiều”. Tự nhiên thấy lạ tai quá, trong đầu cứ văng vẳng mấy chữ đó. Về nhà, tôi bắt đầu tò mò, ngồi gõ gõ lên mạng tìm hiểu xem rốt cuộc nó là cái gì. Đọc qua loa thì thấy nó cũng là chấp, nhưng mà nó lại có tới ba cửa để mình chọn, chứ không phải hai cửa như thông thường. Lúc đó tôi nghĩ, ủa, ba cửa thì có vẻ khó hơn chứ, sao mà lại hay được?

Mấy ngày đầu, tôi cứ mày mò đủ kiểu, từ mấy trang web hướng dẫn cá độ cho đến mấy diễn đàn. Càng đọc càng thấy rối, mỗi người nói một phách. Đại khái là kèo chấp 3 chiều nó chia ra ba trường hợp chính:

  • Đội chấp thắng cách biệt đúng số bàn chấp.
  • Đội chấp thắng cách biệt nhiều hơn số bàn chấp.
  • Hoặc hòa, hoặc thua, hoặc thắng nhưng không đủ cách biệt.

Nghe thì có vẻ logic đấy, nhưng để áp dụng vào thực tế thì lại là cả một vấn đề. Tôi thử soi mấy trận bóng nhỏ nhỏ ở mấy giải ít người quan tâm, tự mình nhẩm nhẩm tính toán xem nếu mình đặt cửa này thì sẽ ra sao. Cứ đặt ra rồi lại gạch đi, đặt ra rồi lại gạch đi, chẳng dám xuống tiền thật.

Rồi một hôm, tôi quyết định phải “làm thật” mới biết được. Chọn một trận ở *, kèo chấp 3 chiều đưa ra là đội A chấp đội B 1 bàn. Ba cửa sẽ là: đội A thắng cách biệt đúng 1 bàn, đội A thắng cách biệt 2 bàn trở lên, hoặc đội A hòa/thua/thắng cách biệt ít hơn 1 bàn. Tôi liều một phen, bỏ ra ít tiền đánh vào cửa “đội A thắng cách biệt 2 bàn trở lên”. Trận đó đội A thắng 1-0, thế là tôi mất tiền. Lòng buồn thiu nhưng cũng rút ra được bài học đầu tiên: đừng có vội vàng đặt cược chỉ vì thấy tỷ lệ ngon.

Kèo Chấp 3 Chiều Trong Bóng Đá: Hướng dẫn chi tiết

Cái thất bại đầu tiên đó làm tôi tỉnh cả người. Tôi nhận ra mình không thể cứ thế mà đánh tù mù được nữa. Thế là tôi bắt đầu một thói quen mới: ghi chép và phân tích. Tôi lấy một cuốn sổ nhỏ, mua một cây bút và bắt đầu công cuộc “thực hành” của mình. Mỗi khi có ý định đánh kèo chấp 3 chiều, tôi sẽ ghi lại rất chi tiết:

  • Tên hai đội, giải đấu, ngày giờ.
  • Cái kèo chấp 3 chiều mà nhà cái đưa ra là bao nhiêu (ví dụ, chấp 1 trái, 1.5 trái).
  • Tỷ lệ ăn cho mỗi cửa.
  • Phong độ gần đây của hai đội (thắng/thua/hòa).
  • Lịch sử đối đầu.
  • Tình hình lực lượng (có cầu thủ chủ chốt nào chấn thương hay bị treo giò không).

Sau đó, tôi sẽ ghi lại cái cửa mình chọn và số tiền mình định xuống. Quan trọng nhất là sau khi trận đấu kết thúc, tôi sẽ không chỉ ghi lại tỷ số mà còn ghi lại kết quả kèo của mình (thắng/thua/hòa vốn). Kèm theo đó là một cột “Ghi chú”, nơi tôi viết ra những suy nghĩ của mình, tại sao mình chọn kèo đó, tại sao mình thắng hoặc tại sao mình thua. Thậm chí có khi tôi còn ghi lại cảm giác của mình lúc đó nữa.

Cứ đều đặn như vậy, ngày này qua ngày khác, tuần này qua tuần khác. Cuốn sổ của tôi cứ dày dần lên. Đọc lại những ghi chép của mình, tôi bắt đầu thấy được những điều mà trước đây mình không bao giờ để ý tới. Ví dụ như:

  • Những đội bóng mạnh thường đá rất “chắc cốp” khi chấp sân nhà. Nếu họ chấp 1.5 trái 3 chiều mà tỷ lệ ăn cửa “thắng cách biệt 2 bàn trở lên” cao, thường là họ sẽ làm được.
  • Ngược lại, có những đội chỉ quen thắng sát nút. Khi chấp 1 trái, họ hay ra cửa “thắng cách biệt đúng 1 bàn”. Cái cửa này tỷ lệ ăn thường cao hơn nhiều so với cửa thắng cách biệt nhiều hơn.
  • Tôi cũng nhận ra rằng, những trận đấu mà hai đội có phong độ quá chênh lệch, thì kèo chấp sâu (ví dụ chấp 2 hoặc 2.5 trái) thường rất khó để đội chấp có thể “ăn” hết cả ba cửa một cách ngon lành. Thường là sẽ chỉ thắng sát nút hoặc thậm chí là hòa chấp thôi.

Dần dần, tôi không còn phụ thuộc vào cảm tính nữa. Trước mỗi trận đấu, tôi mở cuốn sổ ra, đối chiếu với những gì mình đã ghi lại. Tôi có một cái nhìn tổng thể hơn về trận đấu, về phong cách chơi của từng đội, về cách họ phản ứng với các loại kèo chấp khác nhau. Cái kèo chấp 3 chiều không còn là một cái gì đó khó hiểu, mà trở thành một công cụ sắc bén giúp tôi phân tích trận đấu một cách đa chiều hơn. Tôi bắt đầu tự tin hơn khi đưa ra quyết định, và quan trọng nhất là, số lần thắng của tôi cũng dần tăng lên.

Bây giờ, dù đã có kinh nghiệm hơn, tôi vẫn giữ thói quen ghi chép. Có thể không còn là cuốn sổ giấy nữa mà là một file Excel trên máy tính, nhưng cái tinh thần “thực chiến và ghi lại” thì vẫn vậy. Mỗi lần thắng kèo là một lần tôi cảm thấy mình đã làm chủ được tình hình, không còn là người chơi may rủi nữa. Cái cảm giác đó, thật sự rất đã.