Hồi mới chập chững bước vào cái món cược này, tôi cứ thấy kèo “Cầu thủ ghi bàn đầu tiên” là mắt sáng rực lên. Thề luôn, nhìn cái tỉ lệ ăn cao ngất ngưởng đó, có khi đặt 1 ăn 5, 1 ăn 7, ai mà chịu nổi.
Tôi thì lúc nào cũng nghĩ đơn giản. Trận nào thì cũng phải có bàn, thế thì cứ đè cổ mấy ông tiền đạo ngôi sao của đội cửa trên mà phang. Kiểu gì bọn nó chẳng nổ súng. Bọn nó là người đá chính, vị trí cao nhất, cơ hội nhiều nhất. Tính toán của tôi là như thế. Cứ trận nào có Lewandowski, Ronaldo hay Messi hồi đó là tôi tất tay. Nghĩ chỉ cần một nháy là đổi đời.
Nhưng đời không như mơ đâu anh em ạ. Tôi liên tục ăn những cú đòn đau. Mới đầu thì thắng nhỏ được vài trận, ham lắm. Nhưng chỉ vài tuần sau là dính chuỗi đen dài dằng dặc. Đội mạnh thì tiền đạo tịt ngòi, suốt trận bóng cứ lăn lộn quanh khu vực giữa sân. Hoặc cay đắng hơn là tiền đạo đó bị thay ra phút 60 vì chấn thương vặt. Cái bàn thắng đầu tiên lại là một cú đánh đầu của trung vệ lên tham gia phạt góc. Hoặc tệ nhất, là bàn phản lưới nhà. Tiền của tôi cứ thế mà đội nón ra đi, không kịp ngáp luôn.
Thua Lỗ Quá Nhiều Mới Chịu Dừng Lại
Sau đợt đó, tôi mất sạch, phải tự cấm túc mình cả tháng trời không động vào bất cứ kèo nào. Chỉ ngồi xem, xem rồi ghi chép, xem cái cách nhà cái nó ra kèo. Tôi mới vỡ lẽ ra một điều. Kèo “Ghi bàn đầu tiên” nó không phải là kèo để mình kiếm tiền đâu. Nó là cái bẫy tâm lý, nó đánh thẳng vào cái lòng tham của mình vì cái tỉ lệ cao chót vót đó. Nó tạo ra sự hứng thú giả tạo, bắt mình phải nghĩ đến thắng lớn ngay lập tức.
Tôi nhận ra, bọn nhà cái nó thừa sức biết xác suất của từng cầu thủ, nhưng nó cố tình đẩy tỉ lệ của mấy ông sao lên cao để hút mình vào. Mình đặt tiền vào một biến cố mà xác suất cực kỳ hên xui, chỉ diễn ra trong 90 phút. Quá rủi ro.

Chiến thuật của tôi phải thay đổi hoàn toàn.
Tôi chuyển hẳn sang chơi cái kèo gọi là “Cầu thủ Ghi Bàn Bất Kỳ Lúc Nào” (Anytime Scorer). Đúng là tỉ lệ ăn nó thấp hơn nhiều, có trận chỉ được 1 ăn 1.4, 1.5 thôi. Nhưng độ an toàn thì miễn bàn. Không cần phải lo lắng bàn đó là bàn đầu hay bàn cuối, chỉ cần cầu thủ mình chọn xỏ lưới một lần là mình ăn tiền. Cơn điên ham hố của tôi cũng dịu lại:
- Tôi bắt đầu chọn những cầu thủ không nhất thiết phải là tiền đạo chính, mà là những tiền vệ cánh thường xuyên dâng cao, hoặc những người có khả năng sút xa tốt.
- Tôi chỉ nhắm vào những trận đấu mà đội cửa trên phải thắng cách biệt, hoặc gặp đối thủ quá yếu.
- Và quan trọng là đánh đều tay, không ham gấp thếp lớn. Thắng nhỏ, gom lại, thế là đủ.
Từ ngày chuyển sang cái kiểu cược chậm rãi này, mọi thứ nó cứ ổn định. Tài khoản không còn bị cháy sạch. Thu nhập hàng tuần tuy không khủng như khi trúng kèo “Ghi bàn đầu tiên” nhưng nó đều đặn, không đau tim. Mấy ông bạn cứ gọi bảo quay lại kèo thơm, tôi mặc kệ. Thà kiếm cơm đều đặn còn hơn lao đầu vào mấy cái bẫy mà rốt cuộc chỉ có nhà cái là vui thôi.